Bát Nhã thân yêu
Nhạc và lời: Thầy Pháp Niệm
Trình bày: Thầy Pháp Niệm

Cùng bước đi trên con đường hiểu thương
Rừng Phương Bối anh em nguyện đắp xây
Tình đệ huynh giữa cuộc đời nhân thế
Đưa người khắp chốn ra khỏi rừng mê.

Đây Bát Nhã thân yêu
Có những người mang trong trái tim tình thương lớn,
Mang trong trái tim đại nguyện
Nguyện sống bên nhau xây cõi Tịnh chốn này.

Đây Bát Nhã thân yêu
Có mây giăng sớm chiều,
Tiếp mưa nguồn, vũ khúc nhạc vô sinh.

Cùng bước đi trên con đường hiểu thương,
Rừng Phương Bối anh em nguyện khắc ghi
Lời nguyện xưa quyết một lòng chung sống
Dù gian khó ta quyết không sờn lòng.

Đây Bát Nhã thân yêu
Tiếng chuông ngân sớm chiều
Phá tan đi bao ưu phiền, thù hận, tủi hờn
Đưa người về chốn bình an.

Đây Bát Nhã thân yêu
Anh em ta cùng vui sống
Cùng về chốn bản môn
Trao cho nhau thương yêu ngập tràn.

Cùng nắm tay ta xây dựng Tăng Thân
Lục hòa chánh pháp chư Bụt đã trao
Nguyện ngày an đêm sống trong nguồn tinh tấn
Làm nơi nương náu cho muôn người về đây.



Jataka Tales - The Monkey Stories
Here's an illustrated Jataka Tale - A Monkey Story 

This illustrated Jataka is based on a collection of five hundred and fifty stories. They are tales in which the life of the Bodhisattva (the Buddha-to-be) in his previous births are narrated. The Bodhisattva is one, who by performing virtuous, kind and intelligent acts, aspires to become a Buddha. The Jataka Tales are based on folklore, legend and ballads of ancient India. They are very popular in the Buddhist world. These stories have been translated almost in all the languages of the Buddhist countries such as Chinese, Vietnamese, Tibetan, Singhalese, Thai, Burmese, Korean and Japanese.






















Lesson 16
Very Strange Hermits
The Ascetics’ Forest was a spacious, wooded area where many hermits and holy men lived.  They practiced many different spiritual disciplines, all of which were very strange indeed.  Some worshipped the sun, others venerated water or fire.  Some dressed themselves only in leaves and slep on a bed of thorns, others keep silent for days on end…These hermits believed that by punishing their bodies in this life, after death they would be reborn into a world of bliss and be happy forever…
 
Although Siddhartha was a newcomer to the Forest, he did not hesitate to show these strange hermits that their aims and harsh practices were mistaken.  They might attain paradise and find happiness during the period of one life-span, but they would inevitably fall back into the infinite cycle of birth and rebirth.  When their happiness in paradise was spent, they would continue on the never-ending path of birth and death.
 
To escape from the cycle of rebirth and attain happiness forever, the only way is to purify oneself and eliminate all greed, hatred and lust.  This is the fundamental objective of Buddhism.
 
BÀI 16
NHỮNG NGƯỜI TU ĐẠO KỲ QUÁI
Khổ hạnh lâm là một khu rừng lớn rộng,trong đó có rất nhiều người tu đạo khác nhau, nhưng đều  là những cách tu khổ hạnh kỳ quái: người thì lạy mặt trời, lạy nước, lạy lửa, có người thì mặc áo bằng lá cây và nằm trên chông gai, người thì suốt ngày không nói một lời ... Họ cho rằng hôm nay hành hạ thân xác như vậy, ngày sau, khi chết sẽ được sanh lên Thiên đưòng sung sướng mãi mãi.Tuy mới đến, nhưng Tất Đạt Đa không ngần ngại nói với những người tu khổ hạnh ấy về mục đích và phương pháp tu sai lầm của họ. Vì lẽ, dù được lên Thiên đường chẳng qua cũng chỉ hưởng thụ khoái lạc một đời, một giai đoạn, nhưng vòng luân hồi của sanh mạng thì vô cùng, nên khi hết phước báo ở cõi trời lại tiếp tục con đường sinh tử vô tận.Muốn ra khỏi luân hồi, an vui vĩnh viễn thì  phải tu học để đoạn trừ sạch tham lam, sân hận và si mê. Đó là mục đích chính của Phật giáo.


Lesson 15
The Prince becomes a Monk
Siddhartha began to see that the world was like a burning house, consumed by the flames of birth, old age, sickness and death.  Everyone, whatever their rank or birth, could fall victim to these afflictions at any moment.  The Prince decided that he must give up his princely life and leave home to search for a way to conquer all suffering and discover the means of salvation for himself and for the world.
 
So one night, when the whole palace was plunged in a deep sleep, Siddhartha summoned Channa, his companion, and Kanthaka, his faithful horse, and  slipped silently out of the citadel…

 
Before he rode off into the night, the Prince wished all his loved ones happiness and made this vow.  “Until I discover the way to overcome all suffering, I shall not return to this fair palace.”
From then on, Siddhartha began his life as wandering ascetic.  He was then twenty nine years old.
 
Bài 15
THÁI TỬ XUẤT GIA
Tất Đạt Đa cảm thấy thế gian giống như một ngôi nhà đang cháy mà các nỗi khổ sanh, già, bệnh và chết chính là ngọn lửa lớn đốt thiêu. Người đời, bất cứ ai, lúc nào cũng đều có thể bị các thứ khổ ấy bức bách, não hại. Do đó, Thái tử quyết định xuất gia tầm đạo, học tập phương pháp thoát khổ để cứu mình cứu người.Thế rồi, một hôm hoàng cung đang chìm trong đêm vắng, Tất Đạt Đa đã cùng người hầu cận là Xa-Nặc và con ngựa kiền- trắc lặng lẽ vượt hoàng thành ra đi...Trước khi lên đường, Thái tử thành khẩn chúc phúc cho tất cả thân nhân và thề rằng:Nếu không thành Đạo, ta không bao giờ trở lại hoàng cung."Từ đây Tất Đạt Đa dấn thân vào cuộc đời khổ hạnh. Bấy giờ Ngài 29 tuổi.


Lesson 14
The Prince’s Vow
When he returned from his journey to the city gates, Siddhartha began seeking out quiet places in the palace or park to meditate alone and think of ways to search for anend to all suffering.
 
One day, the Prince went to his father, the King, and asked permission to leave the palace and become a holy man.  King Suddhodana refused. Siddhartha pleaded with him: “O father, can you save me from the sufferings of birth, old age, sickness and death? If not, please let me leave home and seek deliverance from  suffering!”
 
Fearing that the Prince would try to escape from the palace to carry out his vow, King Siddhodana summoned five hundred extra guards to keep watch day and night, and began preparations fro Siddhartha to succeed him on the throne within the next seven days.
 
BÀI 14
CHÍ NGUYỆN CỦA THÁI TỬ
Sau khi đã đi dạo bốn cửa  thành, trong vương cung, ngoài thượng uyển, Tất Đạt Đa thường tìm một nơi thật vắng vẻ trong đó để tĩnh tọa và nghĩ về việc học đạo.Một hôm, Thái tử tâu xin phụ vương đi xuất gia học đạo. Vua Tịnh Phạn không cho.Tất Đạt Đa tiếp tục khẩn cầu:"Kính thưa phụ vương, phụ vương có thể làm cho con thoát khỏi các nỗi khổ triền miên là sanh, gìa và chết không? Nếu không thì xin cha vui lòng cho con được đi xuất gia học đạo!"Thế rồi, vì sợ Thái tử trốn đi theo chí nguyện của mình, nên một mặt vua Tịnh Phạn cho tăng cường thêm 500 binh sĩ ngày đêm canh gác trong cung, mặt khác chuẩn bị, trong vòng 7 ngày sẽ đưa Thái tử Tất  Đạt Đa lên ngôi vua.


Lesson 13
The Prince Visits the Four City Gates
(continue)
Last of all, Siddhartha went to the city’s North Gate.  As he was resting in the shade of a tree, a holy man dressed in simple robes, with a solemn and serene appearance came up to the Prince and said: “I am someone who is seeking the truth.  I try to live a pure, good life and commit no evil deeds.”
What is so good about seeking the truth?”
Siddhartha asked the holy man.
“If you are successful in seeking the truth, you can destroy all sufferings such as birth, old age, sickness and death, and attain happiness and freedom forever,” replied the holy man. Siddhartha was overjoyed by these words, and swiftly bowed down in thanks to the holy man.


 
BÀI 13
THÁI TỬ DẠO BỐN CỬA THÀNH ( Tiếp)
Sau hết Tất Đạt Đa ra dạo thành phiá bắc. Trong lúc Thái tử đang ngồi hứng mát dưới gốc cây thì một đao sĩ ăn mặc giản đơn, thái độ trang nghiêm, nhã nhặn đến trước mặt Thái tử và nói:
"Tôi là người học đạo, đang tập làm tất cả việc lành, bỏ hết thảy việc ác.""Học đạo có gì hay?" Tất Đạt Đa hỏi vị đạo sĩ."Nếu học đạo thành công có thể đoạn trừ được các khổ não: Sanh, gìa, bệnh và chết và đi tới cảnh an vui, tự do đời đời," vị đạo sĩ trả lời.Nghe vậy, Tất Đạt Đa hết sức vui mừng và liền đến trước đạo sĩ cung kính bái tạ.


Lesson 12
The Prince Visits the Four City Gates
As the prince drove out of the East Gate, he met and old man.  The man’s hair was completely white.  He had hardly an teeth and his face was covered with wrinkles.  Eh leaned on a stick and his bent body trembled as he walked slowly along. The charioteer told Siddhartha:  “This is an old man.”
 
At the South Gate, the Prince saw a sick person lying by the side of the road, moaning as if on the point of death. His servant said: “This is a sick man.  Any one of us could fall sick like him at any moment.  It can happen to anyone.”
 
At the West gate, Siddhartha saw a funeral procession.  The death person’s relatives were weeping and lamenting piteously. His servant said:  “Death is end of life.  There is nothing anyone can do to avoid this.” Siddhartha was plunged in sadness.  He realized that birth, old age, sickness and death were part of a natural law.  All living beings were subjected to this  law, and no-one had ever been able to change it.  No-one, not even the king, could escape or save others from these four terrible misfortunes.
 
BÀI 12
THÁI TỬ RA ĐẠO BỐN CỬA THÀNH
Ngoài thành, ở cửa đông, Thái tử bắt gặp một cụ gìa, đầu tóc bạc phơ, răng rụng gần hết, mặt đầy vết nhăn, tay chống gậy, vưà đi vừa run.Người đánh xe thưa với Tất Đạt Đa:"Đây là người gìa."Ở cửa nam, Thái tử trông thấy một người ốm yếu, rên rỉ, nằm thở thoi bên đường.Người hầu thưa: "Đây là người bệnh và ai cũng có thể trở thành người bệnh, bất cứ lúc nào, chẳng ai biết trước được."Ngoài cửa tây, Tất Đạt Đa thấy một đám ma, thân nhân người chết gào khóc hết sức thê thảm.Người hầu thưa: "Chết là sự kết thúc sau cùng của đời người mà không một ai tránh thoát."Tất Đạt Đa vô cùng buồn bã khi nhận rõ rằng: sanh, lão, bệnh và tử là (một) định luật tự nhiên của một loài mà xưa naykhông ai thay đổi được. Vì thế, dù ta có làm vua đi nữa cũng không sao cứu mình và người ra khỏi 4 khổ nạn ấy!