Chiến tranh với Ma vương là vô tận





Trong đêm thành đạo vào ngày trăng tròn tháng Tư (tháng Vesak), ba người con gái của Ma Vương (Mara) đã tìm đủ mọi cách để quyến rủ Siddhatta nhưng đều thất bại. Ba cô gái thất bại vì Siddhatta đã thấu hiểu tường tận nguồn gốc của của ba cô. Mỗi khi ba cô hiện ra là Siddhatta chỉ cần mĩm cười nhận diện. Nụ cười của Siddhatta làm họ xấu hổ biến mất. Ba cô gái ấy không ở ngoài Siddhatta. Ba cô gái có tên là “Tham”, “Sân”, và “Si” và ở ngay bên trong Siddhatta. Sau ngày thành đạo, Siddhatta trở thành Đức Thích Ca Mâu Ni, và vẫn tiếp tục cuộc chiến với Ma Vương trong suốt cuộc đời bằng chánh niệm.

Ba người con của Ma Vương không phải chỉ có mặt trong Siddhatta, mà có mặt trong tất cả chúng ta, kể cả các công an đã hành hung tăng ni tại tu viện Bát Nhã, Thượng tọa Thích Đức Nghi, và các tu sĩ PGVN. Ai cũng có thể nhận ra nguyên do trước tiên là vì tu viện Bát Nhã là một bất động sản lớn, là một miếng mồi ngon, thơm, đối với Ma Vương. Việc chính yếu giải quyết vấn đề Bát Nhã là làm thế nào giúp các vị bị Ma Vương sai khiến thoát khỏi bàn tay của Ma Vương.

Các vương tử dòng họ Thích Ca đã phải bỏ tất cả vàng vòng trân châu mã nảo. Họ đã gói tất cả các báu vật của họ thành một gói trao lại cho người thợ cắt tóc là Upali trên đường họ tìm tới gặp Đức Thích Ca để thọ giáo. Người thợ cắt tóc Upali hoãng sợ vì biết gói báu vật các vương tử để lại là “tai họa”, nên đã cột gói bảo vật nầy lên một cành cây, rồi cùng đi với các vương tử tìm tới Đức Thích Ca để thọ giáo. Vụ Bát Nhã có thể tránh được nếu đã làm được như các vương tử vậy (Đường Xưa Mây Trắng).

Nguyên do kế tiếp là vì các vị trung thành với chủ nghĩa Cộng Sản “sợ”. Sợ vì đã lỡ bị kẹt vào chủ thuyết. Lúc tại thế, Đức Thích Ca có dạy các đệ tử của Ngài không nên kẹt vào chủ thuyết, ngay cả chủ thuyết Phật Giáo (thời đó có rất nhiều chủ thuyết của các giáo phái Bà La Môn) vì chủ thuyết nào cũng có sinh và có diệt. Chủ nghĩa Cộng Sản không còn thời vàng son nữa, nhất là vấn đề giai cấp về “sự chênh lệch giửa giàu và nghèo và giai cấp bóc lột giai cấp”. Vấn đề giai cấp ở các quốc gia Cộng Sản giờ đây đi ngược lại chủ thuyết Cộng Sản, và thế giới Cộng Sản càng lúc càng thâu hẹp đúng theo câu nói của Đức Thích Ca: “Có sinh thì có diệt”.

Trong cuộc tranh đấu bất bạo động của Mahatma Gandhi để giành độc lập cho Ấn Độ, ông Gandhi đã nói hết tất cả những gì ông sẽ làm trong kế hoạch của ông, với các viên chức chính quyền nước Anh. Chẳng hạn như cuộc biểu tình sẽ phát xuất từ đâu, ông sẽ hướng dẫn đám biểu tình như thế nào v.v… mà không giấu một cái gì cả khi mật thám Anh đến hỏi. Cuộc tranh đấu trong vụ Bát Nhã cũng có thể giống như vậy. Nhà nước Việt Nam cũng cần học bài nầy. Ngược lại, người ta cũng có thể đoán trước nhà nước Việt Nam sẽ làm những gì trong những ngày sắp tới. Những việc sau đây có thể xảy ra:
 

1. KÉO CO:    
Nhà nước Việt Nam có thể cù cưa với các người tranh đấu vụ Bát Nhã giống như hai phe đang kéo sợi dây thừng cù cưa qua lại nhiều tháng… Chiến thuật nầy có thể làm những người tranh đấu trở nên chán nãn và thối chí. Cuối cùng, khi dư luận mõi mệt, nhà nước Việt Nam mới bắt đầu đưa những tu sĩ về nguyên quán từng người một, giống như rút từng chiếc đũa của một bó đũa ra mà bẻ. Nếu các tu sinh Bát Nhã không qua được chiến thuật nầy, có thể nói Ma Vương đã thắng cuộc.
 

2. DÊ TẾ THẦN:    
Nếu không thắng được bằng kéo co, nhà nước Việt Nam có thể dùng những con dê tế thần. Lúc nầy nhà nước có thể đưa ra vài người như Công an, Cán bộ, Thượng tọa Đức Nghi, v.v… ra để làm tội, để trấn an dư luận trong và ngoài nước, nhưng vấn đề cư trú của tăng sinh Bát Nhã thì bị làm lơ… Trường hợp nầy có thể nói Ma Vương không thắng mà cũng không bại.
 

3. MA VƯƠNG LÙI MỘT BƯỚC:    
Trường hợp cuộc tranh đấu trở nên khốc liệt, máu có thể đổ, thế giới có thể trở nên câm phẩn, Ma Vương có thể lùi một bước. Nếu Ma Vương lùi một bước, có nghĩa là tu sinh có thể trở về Bát Nhã, người làm nên tội có thể đền tội. Trường hợp nầy người ta có thể coi Ma Vương là kẻ bại trận…Nhưng coi chừng! Ma Vương lùi một bước là để chờ cơ hội tiến lên hai bước. Bài học từ Đức Thích Ca là cuộc chiến với Ma Vương phải vô tận.

Những người sẽ bị làm những con dê tế thần là do cái “nghiệp” họ phải trả. Nhưng nếu họ biết dùng “Trí Tuệ”, họ có thể giải nghiệp tức khắc. Đức Thich Ca có dạy: “Biển cả mênh mông, nhưng nếu quay đầu thì tới bến”. Muốn giải nghiệp, họ chỉ cần quay đầu lại, với sự can đảm và cứng rắn như một viên kim cương, nói lên hết sự thật. Nếu làm được như vậy, thì những người nầy tức khắc được tiêu tan tất cả nghiệp chướng, được thế giới coi như những nhà tranh đấu nhân quyền nổi tiếng, và được các bàn tay tranh đấu trong nước và trên thế giới bảo lãnh, bảo bọc, che chở…

Trong thư gởi Chủ Tịch Nhà Nước Nguyễn Minh Triết, giáo sư Nguyễn Lang có viết: “Các vị cảnh sát và công an này chắc hẳn không phải là con cháu của Cách Mạng”. Cách nay hơn hai ngàn năm, Đức Thích Ca cũng có dạy: “Con sư tử là một con thú dữ và mạnh nhất chốn sơn lâm. Không có một con thú nào có thể giết chết được nó. Nhưng con sư tử sẽ bị giết chết chính vì những con trùng nhỏ li ti từ trong gan, trong phổi của nó. Những con trùng nhỏ nầy sẽ đụt khoét, ăn mòn gan phổi con sư tử cho đến khi nó chết. Những con trùng nhỏ nầy sẽ ăn từ bên trong ăn ra!..
 

Chân Đức Bổn





Linh Hồn Tam Bảo 2
Diệu Mỹ


Khi biết tin Giáo Hội Phật Giáo đã lên tiếng về sự việc tại Bát Nhã.  Tôi vẫn tưởng sẽ thấy được sự bảo vệ của giáo hội đối với con em Phật Giáo, nhưng nào ngỡ thất vọng nay càng thất vọng.  Giáo hội lại công bố nhưng trung ương Đảng VN đã thông báo trước kia là những tăng ni kia tu học bất hợp pháp.  Họ đã tu học ở đó trong thời gian dài mấy năm rồi chứ chẳng phải 1 sớm 1 chiều.  Khi đến với chùa Bát Nhã họ đã được sự đồng ý của trụ trì và chính quyền địa phương. Nếu bắt họ phải đi nơi khác thì cũng không cần phải ra tay bạo quyền như thế. Họ là những người tu  hành, bất bạo động, không vũ khí, thì cần gì phải xem họ như tội đồ của xã hội.  Khi các thầy ở những chùa khác đồng ý bảo lảnh họ thì nhà nước vẫn không chấp thuận.  Ép họ phải bỏ tu và quay về nhà là hành vi bất công và tàn ác.  Quý ngài của giáo hội chẳng những không ủng hộ tinh thần cho các tăng ni mà còn cắt đứt đi niềm tin ở những chư tôn đức và không cho họ con đường tu học.  Có lẽ sự im lặng của giáo hội còn có ích hơn cho Bát Nhã. Lên tiếng làm gì khi làm tăng thêm sự ô nhục cho Phật Giáo Việt Nam. 










Linh Hồn Tam Bảo
Diệu Mỹ


Sự kiện Bát Nhã gần đây là chấn động thế giới về sự nhân quyền và tôn trọng tín ngưỡng ở Việt Nam.  400 tăng ni kia có tội tình chi khi họ chọn cho mình kiếp sống giản đơn, mộc mạc, hòa bình, nhân ái, và từ bi.  Ôi đau lòng quá.  Thương cho những kẻ vô minh gây ra tội ác mà chẳng sợ nhân quả về sau.  Thương cho những bước đường đầy chông gai tìm Giác Ngộ của các đóa sen tinh khiết.  Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.  400 tăng ni kia đã thể hiện lên điều đó.  Phật Tử khắp nơi lên tiếng kêu gọi ngừng đàn áp và ủng hộ những tăng ni trẻ này được tiếp tục tu tập theo nguyện vọng ca cảo của họ. Ngoài ra các vị từ đạo bạn cũng chia sẽ nỗi đau này cùng Phật giáo và sự nổ lực bảo vệ nhân quyền của thế giới.  Điều đó nói lên tình người với nhau dù khác tư tưởng, màu da, tiếng nói, hay văn hóa. Cũng như lời dạy bất tử của Đức Phật hơn 25 năm thế kỷ trước: không có giai cấp trong dòng máu cùng đỏ, không có sự bất bình đẳng trong giọt nước mắt cùng mặn.


Tôi vẫn theo dõi tin tức trên trang web Phù Sa và những trang web đưa tin về sự kiện Bát Nhã.  Những trang web mới được lập ra để kêu gọi sự quan tâm đến Bát Nhã như helpbatnha.org cũng góp tiếng nói cho 400 tăng ni đang sống trong địa ngục trần gian.  Người ngoài còn quan tâm đến con dân Việt Nam đến thế thì vì sao những người tự xưng là đại diện cho dân lại giả vờ câm điếc.  Những người đại diện cho giáo hội Việt Nam đâu rồi, sao lại để cho con em mình tiếp tục bị đọa đài thế này.  Tôi thất vọng quá với những vị "vị cao đức trọng" trong giáo hội Phật Giáo Việt Nam.  Các ngài học Phật, truyền bá những giáo đại bi, vị tha, từ bi, tôn trọng sự thật sao nay lại quay mặt với những gì đã học và dạy.  Đâu chỉ 400 tăng ni trẻ kia bị đàn áp mà cả Tam Bảo (Phật, Pháp, Tăng) đang bị người ta chà đạp.  Kinh Phật bị đốt,tượng Quan Âm bị đập phá, tăng ni bị đàn áp từ thể sát đến tinh thần cũng không lay động được các  ngài sao? Còn gì nhục nhả hơn cho Phật Giáo Việt Nam?  Các ngài vẫn không bằng 400 tăng ni chập chững bước trên con đường đạo.  Họ mới thật sự là con của Phật, những người sống thật với mình để tìm đến Giác Ngộ.  Họ đã thể hiện cho cả thế giới thấy Phật Giáo là từ bị, kể cả đối với kẻ làm tổn thương họ.  Tôi cảm thấy hảnh diện khi Phật Giáo còn có những vị anh dũng đến thế. 


Lịch sữ năm 1963 đang lập lại tại quê hương Việt Nam đó sao?  Tôi tin nhân quả sẽ chứng minh Tà không thể thắng Thiện.  Xin máu và nước mắt ngừng chãy trên quê hương.  Xin Chư Phật 10 Phương bảo vệ Tam Bảo và hỗ lực cho niềm tin của Phật Tử trên con đường tu tập.  Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát. 









Từ Bát Nhã đến Phước Huệ (TẬP 1-5)

http://phusaonline.free.fr/PhatHoc/TinTuc/TDTS_6/BN-PH/1.htm

http://phusaonline.free.fr/PhatHoc/TinTuc/TDTS_6/BN-PH/2.htm

http://phusaonline.free.fr/PhatHoc/TinTuc/TDTS_6/BN-PH/3.htm

http://phusaonline.free.fr/PhatHoc/TinTuc/TDTS_6/BN-PH/4.htm

http://phusaonline.free.fr/PhatHoc/TinTuc/TDTS_6/BN-PH/5.htm










Đau đớn quá ! Mẹ Bông Hồng Cài Áo
Thân bẩn bôi những dòng chữ vô minh
Ngã chỏng chơ... tay chân con gãy sứt
Chốn thiền môn... sao sùng sục hận thù

Hét vang trời... truy sát kẻ đồng môn
Đạo từ bi... giữa dòng đời lạc lối
Tình đồng đạo... nỡ ra tay đốn ngã
Lòng vị tha... ai đó vứt ra đường
  

Cùng một gốc bồ đề Phật Tổ
Xót thương sao... khi người đẩy kẻ xô
Lửa sân hận, rừng rực cháy "Lửa Hồng"
Aí si mê... nhấn chìm rừng "Phương Bối"

"Mây đầu núi" nơi u minh che lấp
"Cánh Đại Bàng" trói chặt bởi lưới tham
"Cốc Trà Thơm"... vị chỉ còn đắng chát
"Tùng xanh" kia... phật pháp bị chôn vùi




Giữa bão giông hung ác với gian tà
Tâm chánh niệm... thiền hành vững bước
Tọa như sơn... thiền tâm bất động
Giữa súng gươm... hỷ xả, "Hiểu và Thương"

Dấn bước theo bánh xe Bát Nhã
Trí, Dũng, Từ bi trong thế giới ta bà
Bốn trăm hoa sen vượt trên bùn nhơ nhớp
Nhất dạ đồng tâm... nhất niệm Quán Thế Âm

Đâu cả rồi !? những tiếng nói lương tri
Đâu cả rồi !? những cao tăng trong giáo hội
Phật từ bi phải chăng là nhẫn nhịn?
Để ma vương bá đạo hoành hành?!

Phật từ bi là phải biết dấn thân
Là hy sinh... là hộ pháp quên mình
Là giang tay bảo vệ người cô thế
Phật từ bi !!! xin thức tỉnh chúng sanh...


Tôi là ai?

Tôi là ai? Con người hay tượng đất
Tôi là ai? là thú hay là người?
Tôi là ai? mà sao tôi lạnh cứng
Tôi là ai? mà sao chẳng có hồn !

Tôi là người có mắt lại có tai?
Có miệng môi, có tay chân đầy đủ?
Có con tim, có máu chảy trong người?
Có đầu óc để nghĩ suy cuộc sống?

Tôi có mắt?! sao không nhìn sự thật?!
Sao không nhìn bao nhiêu cảnh bất công
Sao không dám nhìn thẳng đời đau khổ
Mắt tôi đâu?... hay tôi tự làm mù?...

Tôi có tai?! sao không nghe lời ai oán
Sao không nghe tiếng khóc của dân nghèo
Sao không nghe tiếng than người oan khuất
Tai tôi đâu?... hay đã tự điếc rồi?...

Tôi có miệng?! cớ sao tôi thinh lặng
Sao không kêu không nói giúp, cứu người
Sao không nói những lời vì công lý
Miệng tôi đâu?... hay tôi tự câm rồi?...

Có tay chân?! nhưng sao tôi bất động
Hai tay đâu?... hãy giang rộng yêu thương
Chân tôi đâu sao chưa buồn dấn bước
Chân tay đâu?... hay tôi tự làm què?...

Máu tim tôi, ôi... có còn đang chảy
Đem xót thương đến tận mỗi tế bào
Bơm yêu thương đến trong từng suy nghĩ
Máu thịt ơi! Nghĩa đồng loại đâu rồi?!

Tôi là ai?... là người?... sao hèn thế
Sống lặng câm, ánh mắt vô hồn
Sống... vô cảm óc tim giờ hóa đá
Sống... làm thân tượng đá vô loài

 
                             Sài Gòn, 10/10/2009
                             Kim Sơn







Show your support here:

http://www.thepetitionsite.com/1/help-Bat-Nha




Con đường tâm linh tôi chọn

  My spritual path



Nguyễn Huỳnh Thuật

Tôi ý thức rõ rằng khủng hoảng (crisis) mọi mặt của thế giới hiện thời là tổng kết quả khủng hoảng bên trong mỗi cá nhân, gia đình và cộng đồng. Để giải quyết khủng hoảng này, mỗi cá nhân, gia đình, đất nước chọn một con đường để đi. Tôi đã xác định được con đường cho riêng tôi và tôi đã-đang đi trên con đường đó từ nhiều năm nay và tôi rất hạnh phúc. Nay xin được chia sẻ cùng quý vị và các bạn con đường mà tôi đang đi này. Con đường này tôi tạm gọi nó là con đường tâm linh (con đường văn hóa, con đường thoát, con đường thương yêu, con đường hiểu-thương,… spritual path). Con đường của hiểu biết và thương yêu đích thực có khả năng đưa tới trí tuệ, chuyển hóa và hạnh phúc cho bản thân, đất nước và cho thế giới. Con đường của độc lập-tự do, làm chủ được mình, không lo lắng cho hiện tại và sợ hãi cho tương lai.


Tôi xác định các nguyên nhân chính dẫn đến khủng hoảng toàn cầu này là do trong mỗi người chưa nắm được phương pháp soi mình, phủi bụi mình, tắm sạch mình, lắng đọng tâm mình, gieo-trồng, chăm sóc-nuôi dưỡng bản tính thiện trong mình. Mặt hồ tâm không yên tĩnh thì nhìn không thấu suốt, do vậy mà tư duy không chuẩn và hành động không đúng, cứ vậy mà mỗi ngày một ít dồn lại suốt quá trình lịch sử lâu dài cho đến ngày nay. Phương pháp tĩnh tâm ấy của tôi là tập yoga, nhịn ăn định kỳ và thiền tập (yoga, fasting and meditation).


Qua quá trình sống và tập luyện tôi ngày càng nhận thức rõ và sâu sắc rằng những khổ đau do bạo động, giết chóc sinh mạng của con người, của các loài động vật, thực vật và phá hủy môi trường của sự sống là do sự sợ hãi, bất an, hận thù, tham vọng, cuồng tín và cực đoan gây ra, bắt nguồn từ cách tư duy lưỡng nguyên (dualism) và kỳ thị. Do vậy tôi đã có thái độ cởi mở, không kỳ thị và không cố chấp, bám víu, thánh hóa vào bất cứ một quan điểm, một chủ thuyết hay một ý thức hệ nào để có thể lắng nghe, chia sẻ những khác biệt và đồng cảm, để có thể chuyển hóa hạt giống cuồng tín, giáo điều và thiếu bao dung. Tôi trân trọng và tôn trọng sự đa dạng tốt đẹp như những bông hoa trong vườn hoa nhân loại nhiều sắc màu và hương thơm. Khi ứng xử và hành động tôi luôn đặt mình vào đối tượng, tôi và đối tượng là một để có thể có lời nói và hành động tốt nhất, đúng đắn nhất. Trong tôi không còn tâm ganh đua, hơn thua, ganh-ghét mà thấy rõ ràng thành công-hạnh phúc của người khác là của chính mình, khổ đau của người cũng là của chính mình. Dù bên ngoài còn nhiều bão lũ, thiếu công bình, thiếu tự do nhưng tôi luôn thực tập là người vô sự tức tôi có tự do ý chí và ở đâu cũng làm chủ được mình, làm chủ lãnh thổ của mình, làm chủ quê hương mình.
 
Tôi ý thức rõ rằng những khổ đau do lừa dối, trộm cắp, áp bức, cạm bẫy, nghiện ngập, tai nạn và bất công xã hội gây ra là rất nhiều, rất lớn và tràn khắp. Do vậy tôi đã san sẻ thì giờ, năng lực và của cải mình có với những kẻ thiếu thốn, đói rách. Biết rõ rằng hạnh phúc chân thực không thể nào có được nếu không có hiểu biết và thương yêu, và đi tìm hạnh phúc bằng cách chạy theo tham dục (quyền lực, danh vọng, bằng cấp, giàu sang và sắc dục) mà nó chỉ có thể đem lại nhiều hệ lụy, khổ đau, căng thẳng, bất an và tuyệt vọng hiện tại cũng như về sau. Hạnh phúc là những gì nó có sẵn ở trong mình, hạnh phúc chân thực phát sinh từ chính tự tâm và cách nhìn của mình chứ không đến từ bên ngoài, do vậy mà thực tập nếp sống tri túc-thiểu dục tôi có thể sống hạnh phúc được ngay trong giây phút hiện tại. Tôi đã chọn học sau đại học ngành Lâm nghiệp-Môi trường tại Việt Nam và học sau đại học ngành Nông nghiệp-Phát triển nông thôn tại Tokyo-Nhật Bản, cùng lúc tham gia nhiều hoạt động giáo dục đạo đức, giáo dục môi trường, giáo dục hòa bình trong môi trường quốc tế đa văn hóa-tín ngưỡng-quốc gia, nhất là thế hệ trẻ để có thể góp phần tốt nhất của mình làm giảm thiểu khổ đau của mọi người, loài trên trái đất và để chuyển ngược lại quá trình trái đất nóng dần lên. Tôi cảm nhận rõ hạnh phúc của tôi là hạnh phúc cùng với hàng triệu người và hàng tỷ loài, không thể diễn tả bằng ngôn từ.
 
Biết rằng dân số bùng nổ, tình trạng nạo phá thai, sinh con ngoài ý muốn, trẻ con vô thừa nhận và đổ vỡ nhiều gia đình trên thế giới. Tôi biết tình dục và tình yêu là hai cái khác nhau, rằng những liên hệ tình dục do thèm khát gây nên luôn luôn mang tới hệ lụy, đổ vỡ cho tôi và cho kẻ khác. Hiểu rằng hoạt động tình dục đúng là sự kết hợp hài hòa và thiêng liêng của hai thể xác và hai tâm hồn nhằm mục đích làm thăng hoa trong cuộc sống và duy trì giống nòi. Do vậy tôi không bao giờ có liên hệ tình dục với bất cứ ai không phải là vợ tôi vì không có tình yêu đích thực và những cam kết chính thức-lâu dài. Luôn cẩn thận bảo tồn Tinh-Khí-Thần tốt. Tôi cũng đã-sẽ làm mọi cách có thể để bảo vệ trẻ em, không cho nạn tà dâm, lạm dụng tình dục tiếp tục gây nên sự đổ vỡ của các gia đình và của đời sống đôi lứa. Tôi rất hạnh phúc vì làm được như vậy còn là làm gương cho kẻ khác bằng thông điệp sống, sự thực tập đích thực của mình.

Tôi ý thức rằng lời nói có thể đem lại hạnh phúc hay khổ đau cho người, tôi đã-sẽ nói những lời có khả năng gây thêm niềm tự tin, an vui và hi vọng, những lời chân thật có giá trị xây dựng hiểu biết và hòa giải. Tôi không nói năng gì khi tâm chưa an và tĩnh lặng thật sự, tập thở và đi trong định tâm để nhìn sâu vào gốc rễ của những bực tức, nhận diện những tri giác sai lầm và tìm cách hiểu được những khổ đau trong người. Nói sự thật và lắng nghe như thế nào để có thể giúp người kia thay đổi và thấy được nẻo thoát ra ngoài những khó khăn đang gặp phải. Không nhắm mắt/im lặng trước khổ đau mà thường xuyên theo dõi, tự đánh thức mình và đánh thức những người xung quanh về sự có mặt của những khổ đau, tình trạng bất công hiện thực khắp nơi trên đất nước và thế giới bằng tất cả những phương tiện truyền thông, khả năng có thể. Không loan truyền những tin mà con không biết chắc là có thật, không có chứng cứ, không nói những điều có thể tạo nên những sự bất hòa trong gia đình và trong cộng đồng. Thực tập làm việc siêng năng, chăm chỉ một cách đúng đắ để có thể nuôi dưỡng khả năng hiểu, thương, hạnh phúc và không kỳ thị nơi tôi, nơi người và cũng để làm yếu dần những hạt giống bạo động, hận thù và sợ hãi đang có trong chiều sâu tâm thức. Mỗi lời là gấm ngọc, mỗi lời là tin yêu.

Tôi cũng ý thức được những khổ đau do thói tiêu thụ không đúng gây nên, tôi học-tập cách chuyển hóa thân tâm, xây dựng sức khỏe cơ thể và tâm hồn bằng cách thực tập ăn uống, tiêu thụ và ngủ nghỉ điều độ, đúng phép. Tôi không uống rượu, không sử dụng các chất ma túy, không ăn uống hoặc tiêu thụ bất cứ một sản phầm nào có độc tố, trong đó có mạng lưới toàn cầu (Internet), phim ảnh, truyền thanh, truyền hình, sách báo, bài bạc và cả phiếm bàn. Tôi thực tập thường xuyên trở về với giây phút hiện tại để tiếp xúc với những gì tươi mát, có khả năng nuôi dưỡng và trị liệu trong tôi và xung quanh tôi, không để cho tiếc nuối và ưu sầu kéo trở về quá khứ và không để cho lo lắng và sợ hãi kéo đi về tương lai. Không tiêu thụ chỉ để khỏa lấp sự khổ đau, cô đơn và lo lắng trong tôi. Học-tập tiêu thụ như thế nào mà duy trì được an vui/hỷ-an-lạc (joy, peace and happiness), sức khỏe trong thân tâm, trong thân tâm của xã hội, và trong môi trường sự sống. Tập ăn ít thịt-cá,… ăn nhiều rau và tiến dần đến ăn chay đúng phép một cách hoàn toàn. Tôi biết rõ và rất hạnh phúc rằng nếu tôi và nhiều người cùng làm được như vậy thì sẽ rất ổn cho sức khỏe của thân-tâm của mình, thỏa lòng mình và cũng là để hưởng ứng lời kêu gọi của Liên Hợp Quốc để cứu lấy trái đất, cho đất Mẹ xinh tươi, cho tương lai con em chúng ta còn có mặt.



Tokyo ngày 16.07.2009
Nguyễn Huỳnh Thuật
Pháp danh: Tâm Tuệ Đức Thịnh


Click on the above link for more information about the most recent issues